KHÁT VỌNG
Đăng bởi MariaPhamThiLan   

           Hắn ngồi trên ghế đá,  trong khuôn viên nhà thờ. Hắn đã rít hết ba điếu thuốc, đã qua nửa giờ đồng hồ, thế mà vẫn chưa thấy tăm hơi, động tĩnh gì. Hắn tức tối rủa thầm: “ Con bé chết tiệt kia, sao bắt mình chờ đợi ở đây lâu lắc thế này ?”

         Hắn trách mình đã dễ dàng tin lời dỗ ngọt của con bé: “ Anh ngồi đây đợi,  sinh hoạt khoảng 30 phút,  bọn Vy ra”

        Hắn chẳng thích thú gì cái cuộc hẹn hò, tại nơi chốn này. Cũng may, giờ này đã hết giờ hành lễ từ lâu. Nếu không, hắn đã phải chịu đựng những cái nhìn săm soi của các bà già sùng đạo,  ánh mắt khó chịu của những thiếu nữ đoan trang. Khi thấy xuất hiện một con chiên lạ, ngoại đạo; mà có thể  nhìn kỹ một chút, họ còn phát hiện ra: Trên đầu hắn có hai cái sừng, cùng một cái đuôi dài gớm ghiếc…Hiện thân của phái Satan hay Lucipher lọt vào.

Hắn bật cười trước những ý nghĩ ngộ nghĩnh của mình và nghĩ: “ Phải chi mình đợi tại một quán café, bida hay một nơi  náo nhiệt nào khác, mà không phải chỗ này sẽ dễ dàng cho hắn biết bao. Ở nơi đó, hắn mới có được “ bản lĩnh của người đàn ông đích thực’

Những tưởng mọi việc sẽ tốt đẹp, êm xuôi trong chương trình đã định sẵn của bọn hắn: Rủ đám “ cừu non” ngoan đạo kia, tham dự vào một đêm sinh nhật tưng bừng, hay một buổi party sôi động. Rồi sau đó… sẽ là những màn cụp lạc…( mà chỉ có Trời và bọn hắn biết mà thôi )

    Kế hoạch của bọn hắn là thế. Nhưng thật bất ngờ, chiều nay con bé lại cho biết: “ Có một buổi họp bất thường của nhóm giới trẻ tối nay, nên bọn Vy sẽ đến trễ một chút” .

Hắn hơi bất ngờ, nhưng chẳng sao. Chuyện nhỏ, không dễ gì vì chút thay đổi cỏn con đó mà bọn hắn bỏ cuộc được. Và hắn được bọn bạn khích lệ, ngồi đây áp sát con mồi. Đây là cơ hội ngàn vàng, đừng để “ đám cừu” sổng mất.

    Để có được  cái hẹn tối nay. Bọn hắn cũng phải mất một thời gian khá dài… để điều nghiên đường đi nước bước của những “con chiên ngoan đạo “ kia. Mà một thằng trong bọn hắn thường hát rống lên rằng: “Ngon như là trái táo chín…”

Để có được cái hẹn tối nay. Hắn đã phải giả nai, đóng vai một anh chàng hiền lành, hiếu học: là sinh viên đại học y khoa năm thứ ba. Để lòe các em, thích những anh chàng có công danh, sự nghiệp rộng mở, mà theo hắn nghĩ: Đa số những đứa con gái nhà lành bây giờ đều đặt trọng tâm, kiếm cho mình một người bạn đời, có học vị cao, có một tương lai rạng rỡ, sáng sủa để nương gửi tấm thân .

    Hắn bỗng thương hại cho những anh chàng sinh viên “ bác học”  nhưng nghèo kiết xác từ quê ra tỉnh. Quyết chí đến được thiên đàng mơ ước. Bằng cách học cật lực, học đến “ói máu trào mì” ( gói ) giật cho bằng được mảnh bằng, leo lên đỉnh cao tương lai. Để sau này ra đời … có  nhà cao cửa rộng, có vợ đẹp con ngoan.Trả thù lại cái nghèo, đã làm ta xất bất xang bang, cái nghèo đã bào mòn thân xác ta còm cõi .Hắn bái phục hạng người này…

      Nhưng có mấy ai đi được trọn con đường. Hắn thấy theo con đường học vấn cũng gian nan, vất vả và dày công luyện tập lắm. Không khéo cái nghèo nó lại quật cho ngã giữa đường, không khéo “cái chí”  vỡ ra  thì cũng bể kế hoạch” tan giấc mộng vàng” . Hoặc leo lên được đỉnh vinh quang, nhưng không tìm được chỗ đứng sự nghiệp, thì chỉ có nước lao xuống vực mà chết. Có tài, có chí mà thiếu thế lực, và thiếu lực đẩy của đồng tiền, để kiếm cho mình  được một chỗ “vinh thân phì gia”  thì cũng bằng thừa, bao nhiêu công đèn sách đổ xuống sông, xuống biển .

    Hắn biết thế, nên hắn chẳng dại gì, đi theo con đường thẳng tắp thêng thang. Vùa mệt công , tốn sức, phí phạm cuộc đời. Ta cứ theo con đường “tắt” mà đi : dễ dàng, nhanh gọn và đầy hiệu quả .

  Hắn may mắn có được hai yếu tố chính là lẽ sống cuộc đời: Nhờ vào thế lực và sự giàu có của ông bà bô hắn. Đã “ vung”, đã “ rải,”  đã “ rắc hoa”,  “ lót thảm đỏ”  Để hắn ung dung bước lên con đường công danh bằng lối đi tắt, đến với tương lai một cách dễ dàng .

     Thời nay nhờ đồng tiền, người ta có thể mua được tất cả: danh vọng, bằng cấp, địa vị, chức quyền.v.v. Chỉ bằng tiền, và tiền lại đẻ ra tiền: củng cố thêm địa vị của chủ nhân. Bố mẹ hắn đã chứng minh cho hắn thấy thế .

     Thật ra, hắn cũng phải lẽo đẽo mười mấy năm, mài đũng quần trên ghế nhà trường, để hoàn tất bậc trung học. Lẽ ra, hắn đã có một chuyến du học nước ngoài, do ông bà bô lo liệu, như những cậu ấm khác. Nhưng suy nghĩ lại, sợ mất cậu quý tử: ngay trong tầm tay và không còn giữ nổi kẻ lãng tử, huống hồ tại một nơi xa lắc xa lơ nào. Nghĩ thế, nên ông bà quyết định gửi gấm cậu vào một trường đại học lý tưởng nhất thành phố .

         ÔI ! Học ! Cậu đã chán học lắm rồi, nó ngấy lên đến tận cổ. Bởi thế, cậu học đại học như là cưỡi ngựa xem hoa. Từ từ, đủng đỉnh như để thưởng thức, nhấm nháp cuộc đời. Còn mọi việc cứ để ông bà bô sắp đặt, lo liệu tương lai cho cậu. Riêng cái khoản này, cậu đồng ý: cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó, để tỏ ra mình là một đứa con ngoan ngoãn, dễ bảo… Đáp lại, cậu sẽ có những khoản tài trợ dồi dào từ phía ông bà bô, cung cấp cho cậu đầy đủ không thiếu thứ gì .

   Thời gian này cậu tập tành mấy món ăn chơi “ khai vị cuộc đời “ nên còn tâm trí đâu mà nhớ đến sách vở, quên lối vào giảng đường: những giờ thực tập nhạt nhẽo, mổ xẻ vài ba con cá, ếch nhái… Sao bằng để cậu “ mổ xẻ cuộc đời “ còn có nhiều điều thú vị hơn …

       Từ quán café, bida, nơi mà bọn hắn thường hay tụ tập. Hắn thấy các cô bé kia: ngày ngày cắp cặp đến trường, hay đến nhà thờ, ngang qua chỗ bọn hắn. Như chim sẻ thơ thẩn trước mắt lũ diều hâu. Như cừu non nhẩn nha dạo quanh lãnh địa của bày sói. Vô tư, hồn nhiên, làm như thế giới này là thiên đàng, chẳng có gì là vội vã ? Chẳng có tai họa gì đột nhiên ập xuống ? Chẳng có nguy hiểm gì đang rình rập, đe dọa ?

    Thoạt đầu nghe tụi bạn kháo nhau, nhưng hắn chẳng quan tâm đến họ. Vì cái vẻ giản dị, mộc mạc nơi những con người đó, trông họ mong manh, thanh thoát như từ một nơi nào tới… Mà cuộc đời của bọn hắn thì đầy phức tạp, lung linh muôn màu muôn vẻ; của những bộ quần áo thời trang đắt tiền, của những chiếc xe bóng lộn, thay đổi model đến chóng mặt, và những đứa con gái lòe loẹt vây quanh: tóc tai, son phấn, chuỗi  hạt lấp lánh .v.v.

       Nhưng ngày qua ngày, đối diện với mấy cô bé kia. Bọn hắn chợt nhận ra, trong chúng chỉ còn hai màu rõ rệt, phản chiếu, đối lập nhau, giữa trắng và đen, giữa mộng và thực… Và cái thế lực đen tối kia, đã dấy lên trong con người bọn hắn. Một sự khao khát độc tôn, để chiếm hữu điều cao cả trinh trong ấy… Cho họ hòa nhập vào thế giới đêm đen của bọn hắn. Biến đổi họ, đồng hóa họ thành những nữ thần của trụy lạc, trác táng, sa đọa. Đó sẽ là chiến công hiển hách của bọn hắn, làm dầy thêm bộ sưu tập thành tích  về sự hưởng lạc, lối sống ăn chơi vô độ. Và chủ nghĩa “ yêu cuồng sống vội “ mà bọn hắn thường lập luận rằng: Có chết non, thì cũng đã nếm đủ hương vị cuộc đời, không còn gì phải luyến tiếc…Đang miên man với ý nghĩ như thế. Bỗng chuông điện thoại di động của hắn reo vang, cắt đứt dòng tư tưởng của hắn: “ Alô, Hoàng hả? Mày về đi, vào bệnh viện P.n.T, thằng Tuấn đang cấp cứu. Nó “ quá liều “

    Hắn hốt hoảng nhào vội ra đường, lên xe phóng thẳng…

                                              ******************************

        Mấy ngày hôm nay, Vy mệt muốn đứt hơi. Vừa thi xong học kỳ, trả nợ cho năm học cuối của ngành sư phạm mẫu giáo,. Chưa xả hơi được bao lâu, nay lại bao nhiêu việc nhà thờ dồn dập: nào chuẩn bị cho kỳ đại hội giới trẻ giáo xứ, rồi tổng kết, báo cáo công tác xã hội cuối năm của Junior để gởi lên hội đồng .Rồi công tác xã hội chỗ này, chỗ nọ… ÔI ! Vy muốn quay như chong chóng. Cuối năm sao mà nhiều việc thế ?

     Vy sực nhớ: “Chết rồi, hôm nọ, mãi lo họp giới trẻ, mình với bọn Phi xuống trễ quá. Chắc bọn Hoàng giận mình nên bỏ về? Hôm nào mình phải đến xin lỗi Hoàng mới được .

     Vy và Phi cũng tiếc là hôm đó, không đến dự sinh nhật của Hoàng được. Bọn họ thật nhiệt tình ghê, cứ nằng nặc mời bọn mình cho bằng được, thế mà bọn mình lại không đúng giờ, để Hoàng giận bỏ về…

 Thật ra, trông họ cũng hiền lành tử tế đấy chứ ! Không như bọn mình nghĩ lúc đầu: đám con nhà giàu, chỉ biết ăn chơi, phá phách, suốt ngày lông bông ngoài quán xá, chẳng lo học hành. Cứ như mấy cậu công tử thừa tiền lắm của, thật uổng công cha mẹ biết bao…

      Nhưng qua những lần tiếp xúc, họ cũng có vẻ chân thành và cởi mở đó chứ ! Còn những vấn đề kia: có lẽ họ là những con người trẻ, phải sống động, phải nóng bỏng, người trẻ là những người tràn đầy nhiệt huyết, nhiều hoài bão với bao ước vọng tương lai… Cái chính là mình biết chọn cho mình một con đường đi đúng hướng, và thực hiện được ước mơ riêng mình

    Vy suy nghĩ như thế, nên từ đó, có cài nhìn bớt khắt khe về Hoàng và đám bạn… Khác với những lần trước, bọn bạn thường bảo Vy: Chín chắn như một lão bà khó tính, làm như mình già lắm đó. Lúc đó Vy cười và không hiểu sao, giờ mình lại có những thay đổi, những ý nghĩ phóng khoáng về họ như thế.

  Và một ý nghĩ lóe lên trong đầu: Ừ! Sao mình không thử mời Hoàng  gia nhập vào giới trẻ sinh hoạt xem sao. Được như thế sẽ tốt biết bao, dầu sao, Hoàng cũng có kiến thức về nghành y, sẽ tham vấn cho bọn mình trong việc chăm sóc bệnh nhân. Nhất là rất thuận tiện trong việc tiếp xúc những thanh niên nhiễm

 h.i.v.,aids. Mà bọn mình là nữ có những  mặt còn hạn chế .

    Nhưng Vy lắc đầu, xua đi những ý nghĩ đó: Chắc không dễ gì mời những tay “donjuan” chính hiệu ấy vào nhóm. Chẳng khác nào như “ lạc đà chui qua lỗ kim” Nhất là bọn họ lại là dân ngoại đạo .

 Vy lắc đầu không muốn nghĩ tiếp: “ Thôi việc đó để Chúa lo…”

 Những lúc gặp trường hợp khó khăn, hóc búa không giải quyết được, trong những công tác tông đồ, Vy có thói quen “ bắt đền Chúa” : việc đó Chúa lo đi, Chúa làm sao thì làm, con không biết đâu…

   Và những lần như thế, Vy cảm nghiệm Chúa lo thật. Với sức người, khó có thể làm được, lý giải được những công việc siêu nhiên đó. Nhưng Vy tin tưởng bằng lời cầu nguyện chân thành, liên lỉ. Có lúc Chúa phải lắng nghe và ra tay đúng lúc, vấn đề chỉ còn là thời gian…

   Mãi vẩn vơ suy nghĩ, Vy nhìn lên đồng hồ: “ Ôi chết, đã 2g rưỡi rồi “ Trưa nay, Vy hẹn sẽ đi cùng chị trưởng bên hội Legio Mariae đến thăm và đọc kinh cho một thanh niên sida thời kỳ cuối. Nhà có đạo nhưng bỏ Chúa đã nhiều năm. Vì hai ông bà mải lo làm ăn, để mặc cho cậu con tung hoành. Đến khi biết mọi sự thì quá muộn. Giờ đây, đến giờ phút cuối cùng của con, ông bà mới nghĩ đến Chúa, muốn cậu trở về với Chúa, để Chúa cứu rỗi phần linh hồn cho cậu…

    Đó là những gì chị trưởng Legio nói với Vy. Nhiều lần được đi công tác tông đồ,  cùng chị thăm viếng những người già yếu, neo đơn, những thanh niên bị aids mà người thân còn sợ không dám đụng vào, những bệnh nhân liệt nằm một chỗ, không người thân chăm sóc. Vy cảm phục chị biết bao. Nhìn chị phục vụ bệnh nhân một cách tận tình, không sợ lây nhiễm, không sợ dơ bẩn. Vy mới cảm thấy được tình thương của chị dành cho những người bất hạnh ấy. Nhưng có lẽ, động lực chính, thúc đẩy chị dấn thân làm được những công việc phi thường ấy, là một tình yêu Chúa mãnh liệt, cao cả trong chị. Khiến chị dám xả thân,hành động vì những người anh em mình .

    Vy nghĩ: “ Chắc ngàn đời mình cũng chẳng được như chị…” Rồi có những lần, theo chị vào trung tâm ung bướu thăm bệnh nhân ung thư. Thú thật, lần đầu tiên vào trong bệnh viện đó, Vy về bỏ cơm mấy bữa. Dễ sợ qúa! Nhiều hoàn cảnh đáng thương: máu me, lở loét, đau đớn… Bệnh tật đã làm cho con người héo hắt, đau khổ, sống dở, chết dở. Vào trong đó,Vy cảm thấy kiếp người sao mà mỏng manh, yếu đuối quá. Không còn những tham vọng, bon chen, hơn thua, tranh giành nhau như ở ngoài đời ...

                                       **********************************

         Vy và chị Nam ( trưởng hội Legio Mariae) vào trong một con hẻm nhỏ, ngoằn ngoèo. Đến một ngôi nhà nhỏ, xây sơ xài, cũ kỹ, cửa đóng kín. Chị Nam như khá quen, gõ mạnh và đẩy vào. Một bà khoảng ngoài bốn mươi ra đón họ bằng nụ cười buồn. Thay cho câu chào hỏi, bà mở toang cánh cửa cho hai người vào .

   Nằm trên giường xếp, là một thanh niên, mắt nhắm nghiền. Khuôn mặt còn trẻ, xanh xám. Thân hình gầy guộc, khẳng khiu, chỉ còn da bọc xương .

   Chị Nam lại gần giường, cúi sát vào anh ta khẽ hỏi: “ Hôm nay con thấy trong người thế nào, có đỡ hơn không ?”

    Môi anh ta khô khốc, khẽ dãn ra và động đậy…

Chị Nam bảo bà mẹ, lấy cho chị một ít nước lọc và một cái muỗng nhỏ. Vy tiếp lấy ly nước từ tay người mẹ, và đưa chị Nam, đút từng muỗng nước vào miệng bệnh nhân .

   Cùng lúc ấy, có tiếng động cơ ầm ĩ, của một tiếng xe phân khối lớn từ xa đi vào,  tắt hẳn và dừng ngay trước cửa nhà. Một thanh niên bước vào như mang luồng sinh khí mới. Trái hẳn với một thân hình tiều tụy bất động đang nằm thoi thóp trên giường .

  Người thanh niên đảo mắt nhìn.Hơi giật mình khi hai ánh mắt trẻ, chạm nhau…     Nhưng rồi gật đầu chào mọi người. Và ngồi xuống cạnh bệnh nhân; nắm tay, sờ trán thăm hỏi…

   Sau cùng quay lại chị Nam, thân mật như quen với chị từ lâu. Anh ta lên tiếng (như báo cáo thành tích trước mặt thượng cấp) : “ Sáng nay, tôi đã ép nó uống hết ly sữa nhỏ, mấy ngày hôm nay nó nằm li bì chẳng ăn uống gì”

     Chị Nam nhận ra người thanh niên này, là bạn của bệnh nhân, mấy ngày nay cũng có mặt. Chị động viên anh ta: “ Đúng rồi, chưa ăn được, nhưng cố gắng cho cậu ấy uống tí sữa cho mau lại sức “

  Người thanh niên cởi mở: Hôm nay nó đỡ nhiều, chiều qua nó mê sảng, nói đủ thứ chuyện hầm bà lằng, chẳng đâu vào đâu…

    Bà mẹ bệnh nhân kể ra, thì mới biết:  Nó mơ thấy một bà mặc áo trắng, sáng lóa, thẩy cái vòng rực lửa vào trong bóng tối. Đằng sau, có đám người đen đủi rượt theo nó, kéo nó lại…

   Người thanh niên tiếp lời:  Mấy lần nó ú ớ la: “Nó đến… nó đến, đừng để nó lại gần ..” Mắt nó nhắm nghiền. Nhưng tay nó vẫn cầm sâu chuỗi ( chỉ tràng hạt ) Nó giơ lên, miệng la lên: “ Cho mày chết, cho mày chết nè ”

  Tôi gọi nó hai ba lần: Tuấn ! Tuấn ! Tao đây mà . Có gì thế ?

 Lúc đó, nó giật mình mở mắt, nằm im. Như trải qua điều gì khủng khiếp lắm, như phải vật lộn, chiến đấu với điều gì ghê gớm lắm…

Lúc này, chị Nam ghé sát vào bệnh nhân, hỏi từng tiếng một: “ Có nhớ tên thánh của con là gì không?”

    Giọng yếu ớt: “ Phêrô “

Chị khuyến khích: “ Ồ  hay quá, con vẫn nhớ tên thánh của mình, xin thánh Phêrô bàu chữa cho con. Con thấy đức Mẹ thương con, hiện ra dẫn đường cho con phải không ?

 Có cái gật. Nhưng thều thào không đi đôi với lời nói: “ Đau quá…dì ơi !...”

  Giọng chị Nam chùng xuống: “ Dì biết, nhưng nếu biết làm cách nào cho con đỡ đau, dì cũng làm …

 Chị an ủi, dỗ dành: “ Con cố gắng chịu đựng, dâng những đau đớn, bệnh tật  lên cho Chúa, con thấy Chúa có tội tình gì mà cũng phải chịu đau khổ trên cây thánh giá đó. Khi mà đau quá, con hướng lên Chúa, xin Chúa thánh hóa những đau đớn của con, để thông phần đau khổ với Ngài và kêu lên :Giêsu Maria Giuse xin cứu chữa con”…

Bệnh nhân không biết có nghe không ? Nhưng thái độ ngoan ngoãn, như một đứa trẻ biết vâng lời.

Chị cầm cây thánh giá gỗ nhỏ,  đưa lên môi cho bệnh nhân hôn: “ Giờ đây, con hiệp ý với mọi người đến cầu nguyện cho con. Xin Chúa thêm ý chí, nghị lực, để con chịu đựng mọi sự khó cho nên… Và nhất là để cho con được giao hòa với Chúa “

 Nãy giờ đứng bên giường bệnh. Từ lúc Hoàng bước vào, Vy chẳng làm được việc gì, chẳng an ủi, động viên bệnh nhân được câu nào, chẳng giúp đỡ bệnh nhân được việc gì. Mọi lần Vy hăng hái nhiệt tình là thế, nhưng sao lần này ? ?

 Có điều gì hụt hẫng trong Vy ! ! To tát, sâu xa đang chiếm hữu lấy Vy, khiến Vy băn khoăn suy nghĩ mãi.

    Bạn Hoàng đó ư? Một người trai trẻ, với biết bao ước vọng tươi đẹp, sao lại hủy hoại tương lai mình bằng cuộc phiêu lưu điên rồ, đánh đổi cuộc đời mình bằng trò chơi chết người như thế. Thật đau xót biết bao !

    Và còn Hoàng ?  Chắc gì?…

   Từ thái độ chia sẻ, cảm thông, giúp đỡ. Vy chuyển sang nghi ngờ, xét đoán và kỳ thị. Rồi như một Phêrô chối Chúa: “ Ừ! Mà mình cũng chỉ mới biết anh ta thôi mà, đâu có gì phải bận tâm, từ bây giờ mình cứ lờ hắn đi là xong”

   Nhưng một tiếng nói từ bên trong nhắc nhở Vy: Sống đạo như mày, mà cũng đòi truyền giáo ư? Chúa còn ngồi đồng bàn với những tay ăn nhậu, những người thu thuế, tội lỗi để đưa họ trở về. Và Chúa có nói: “ Người đã sạch, đâu cần phải tắm. Người có bệnh mới cần thày thuốc”

  Một câu rất tâm đắc của mục sư Martin Lucther King mà Vy nhớ: “Hãy yêu thương mọi người đừng vì thiện cảm, cũng không vì họ dễ mến dễ thương. Nhưng vì chính Thiên Chúa ở trong họ. Nếu chờ cho họ trở nên đáng yêu, rồi mới yêu họ, ta phải chờ đến suốt đời. Vì chính khi được yêu, họ mới trở nên đáng yêu”…

  Chân lý là thế ! Nhưng sao thực hiện được nó, quả là một vấn đề khó khăn biết bao .

   Lúc này, Vy mới đưa mắt về phía Hoàng, hai người trao nhau một ánh mắt chia sẻ. Suốt buổi cầu nguyện, đọc kinh cùng với chị Nam, Vy đọc như một cái máy, chẳng biết Chúa có nhận lời của Vy không ? Sau khi kết thúc các kinh nguyện, bệnh nhân tâm hồn yên ổn đã đi vào giấc ngủ sâu. Vy và chị Nam kiếu từ ra về.

   Hoàng ra trước cửa nói với Vy: “  Có chút chuyện, Hoàng muốn nói với Vy”

  Chị Nam lúc này đã biết, Vy và Hoàng là bạn nhau, nên để Vy ở lại. Hai người  kiếu từ chủ nhà. Ra đường, kiếm một quán nước vắng khách ngồi nói chuyện…

         Ba ngày sau, Tuấn mất, Tuấn ra đi thật bình thản yên ả. Không dằn vặt đau đớn về thể xác. Một ngày trước đó, Tuấn rất tỉnh táo, nói cười nhiều, chị Nam bảo làm gì, Tuấn cũng làm theo: tự làm dấu thánh giá, đọc theo một đoạn kinh lạy cha. Nhận ra Hoàng và Vy đã quen biết nhau.

       Đám tang Tuấn cô độc thưa thớt, chỉ có ít người thân, chị Nam, Vy, Hoàng cùng hai ba người bạn. Tuấn ra đi, nhưng đã lãnh nhận đầy đủ các phép bí tích: xức dầu, xưng tội, rước lễ.  trong những phút cuối cùng của cuộc đời, đã được thấy đức Mẹ hiện ra dẫn đường, đón nhận như một người con hoang đàng trở về. Củng cố thêm niềm tin cho bà mẹ rằng: “ Con trai bà đã được ơn chết lành” Mặc dù có muộn màng…

    Ở nơi đó, một cuộc sống mới bắt đầu. Như thế nào, Vy cũng không biết nữa… Có điều, nó sẽ rất khác, phải được thanh luyện lại, không như cuộc sống tạm bợ ở trần gian. Không còn những ganh đua, tranh giành, sâu xé nhau. Không có sự khác biệt giữa giai cấp, tiếng nói, màu da, kẻ giàu, người nghèo… Chính vì sự chênh lệch đó, đã hủy hoại ý chí của con người, đã làm cho con người không muốn vươn lên, nô lệ sự tuyệt vọng .

   Hoàng đã kể hết cho Vy nghe những gì về Tuấn: Hai người là bạn thân với nhau từ cấp tiểu học, rồi trung học.  Lên đến đại học, bằng sự cố gắng, nỗ lực của mình. Tuy mỗi đứa mỗi trường, nhưng cả hai vẩn liên hệ và có những cuộc vui với nhau. Tuấn lúc nào cũng nổi trội hơn Hoàng về mặt học vấn, thông minh, hứa hẹn một kỹ sư tương lai tươi sáng. Nhưng ngược lại, Tuấn luôn có mặc cảm tự ti về sự thua thiệt giữa đám bạn bè, về những lo toan, chật vật trong cuộc sống. Rồi những quyến rủ hào nhoáng, nhu cầu của vật chất hiện đại: quần áo, xe cộ, những xấp tiền xanh đỏ, sột soạt trong túi để được tự do tiêu xài. v. v.

    Sống giữa thời đại này, kẻ thù lớn nhất mà con người phải chiến đấu là cái nghèo. Cái nghèo đã  giết chết bao bậc vỹ nhân từ trong trứng nước. Cái nghèo đã đổi danh cho người khốn cùng, trở thành kẻ bất lương. Và cái nghèo đã xô đẩy một chàng thanh niên trẻ, thất chí, tìm quên trong cõi lung linh mộng ảo, để rồi sớm lụi tàn …

      "Cái nghèo không có tội. Nhưng nó là nguyên nhân sâu xa, dẫn con người đến những bi kịch cuộc đời. Nếu chúng ta lệch lạc đức tin, mất phương hướng trong cuộc sống… Và Chúa đã tạo ra con người, ra thời đại,  Chúa để con người làm chủ thời đại. Nhưng khổ thay, con người lại là nạn nhân của thời đại. Bởi vì lòng kiêu căng, cao ngạo của con người, không muốn phục quyền Thiên Chúa”

Vy đã nghe bài giảng này, của cha xứ từ lâu,nhưng giờ đây sao mới thấy thấm thía .

     Riêng đối với Hoàng. Một điều gì thật mới mẻ, nhưng cũng thật gần gũi  đến với Vy. Giờ đây Vy hiểu rõ về Hoàng hơn: Một cậu bé được cha mẹ nuông chiều, được cung phụng đầy đủ. Sống theo những gì người ta sắp sẵn cho mình. Hoàng cũng có những khát vọng, những ước mơ, những hoài bão đã từ lâu ôm ấp, để trở thành một nghệ sỹ piano  như mình mong muốn. Nhưng âm nhạc, chỉ làm cho người ta nhẹ nhõm, bay bổng, thăng hoa.  Chứ âm nhạc không nuôi sống bản thân mình. Bởi thế đa phần các nhạc sỹ thiên tài như Back, Mozat, Beethoven đều nghèo đói, bệnh tật, túng thiếu.. ( Và  có lẽ chính nhờ những điều đó, mà họ mới làm nên được những tác phẩm để đời )

     Mẹ Hoàng, với đầu óc thực tế, bà đã nói như vậy. Và bà đã mở ra cho Hoàng một con đường khác và định đoạt tương lai cho Hoàng. Từ bé đến giờ, dưới mắt bà, Hoàng vẫn mãi là cậu con trai bé bỏng, non nớt. Nên tước mất quyền được tự do lựa chọn, cho những quyét định riêng mình. Tất cả mọi việc trong gia đình, kể cả những việc kinh doanh của công ty. Bố Hoàng, đôi khi cũng phải lùi bước, trước những quyết định táo bạo của bà… Hoàng cũng đã quen như thế. Không phản đối, nhưng cũng chẳng phải là chấp thuận

    … Và vì thế Hoàng nổi loạn, nổi loạn để tự khẳng định bản thân mình… Bằng những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Bằng những vòng bánh xe tốc độ, thách thức cuộc đời. Bằng những đêm  thác loạn trong ánh đèn màu, ngập ngụa trong rượu, thuốc lắc,  cùng những “ hot girl ” điên cuồng trong tiếng nhạc, vặn vẹo, uốn éo, như lên đồng trong khói thuốc mù mờ, hư ảo.

Hoàng nói: “cũng may Hoàng không ưa ma túy nên không sa đà vào”

Vy không hiểu Hoàng nói thật hay nói đùa. Nhưng thầm tạ ơn Chúa, vì một người thanh niên đã thoát được  những quyến rũ của mưu ma chước quỷ .

      Nhưng sống trong một thế giới đầy nhộn nhịp, hỗn độn và xô bồ ấy. Khi thoát ra khỏi nó, Hoàng cảm thấy một nỗi chán chường, một sự cô độc hơn bao giờ hết. Hoàng không biết phải đi đâu, nhưng Hoàng sợ phải về nhà. Đối diện với sự trống rỗng, vắng lặng trong ngôi nhà rộng lớn, khang thang, đầy đủ tiện nghi, nhưng cũng giống như ngôi nhà mồ. Hiếm có tiếng nói, tiếng cười. ÍT khi có được bữa cơm sum họp. Mạnh ai nấy sống, ai cũng có một cõi cho riêng mình. Hoàng sợ cả những giấc ngủ của mình, với những cơn ác mộng ám ảnh. Sợ cả những lúc tỉnh, đối diện với chính mình, có điều gì bất chợt ập đến, những nỗi buồn chán không tên… Hoàng sợ cả không gian lẫn thời gian. Nhiều đêm tỉnh thức Hoàng phải đệm đàn và hát thật to, để át đi nỗi ám ảnh, sợ hãi và những bất ổn trong tâm hồn .

    T ừ ngày Tuấn mất, có điều gì thay đổi trong Hoàng: thâm trầm hơn, lặng lẽ hơn. Hoàng tin tưởng về một điều lạ lùng đã được chứng kiến: một “Bà”  mà Tuấn thấy trong giấc mơ, trước khi Tuấn ra đi. Hoàng đã chứng kiến được tất cả những hành động của Tuấn… Còn chút hơi tàn, nhưng cũng phải chống trả quyết liệt, trước thế lực của đêm đen u tối:  Chết nè ! Chết nè ! Mỗi câu “chết nè” Tuấn giơ cao chuỗi hạt cầm tay, làm thành hình cánh cung, bắn về phía trước: 

 “ Mẹ tao đến, tao không sợ tụi bay ”…

    Đó là điều gây ấn tượng, làm biến đổi con người Hoàng .

  Và Hoàng cũng xin lỗi Vy về một điều gì đó, Hoàng nói: Cũng may, nó chưa xảy ra? Nếu không, Hoàng sẽ phải ân hận suốt đời…

   Vy không hiểu Hoàng nói về điều gì?  Chắc bọn họ làm gì xúc phạm đến Chúa? Hay nghĩ xấu về bọn mình chứ gì? Thôi ! đừng lo, Chúa nhân từ không chấp tội Hoàng đâu. Và bọn Vy cũng không bận tâm về điều ấy .

    Giờ đây, Hoàng nói rất nhiều về tương lai, về những dự định…

     Trước mắt, Hoàng phải học cật lực để thi lại những môn đã rớt.  Hoàng vẫn nhớ đến lời đề nghị của Vy là gia nhập vào nhóm giới trẻ… Nhưng hãy cho Hoàng một thời gian, ổn định việc học hành, sắp xếp lại cuộc sống..

    Và một lời thỉnh cầu chân tình, thốt ra từ miệng  một kẻ ngoại đạo: “ Vy phải cầu nguyện thật nhiều cho Hoàng nhé”

  Vy khóc, những giọt nước mắt sung sướng lăn dài: “ Đương nhiên rồi, và Vy tin là Hoàng sẽ vượt qua”

    Một niềm xác tín củng cố thêm niềm tin cho Vy.  Có những việc, người trần không thể làm được. Nhưng qua bàn tay  quyền năng của Thiên Chúa mọi việc đều có thể… Đến giờ và đúng lúc…

   Đó là nguồn động lực mạnh mẽ, tiếp thêm sức mạnh cho Vy tiến bước .

                                                                                  Thương tặng chị N.

                                                       Riêng tặng các em Junior Gx.Thiên Ân

 
Xem kết quả: / 4
 

TIME BELONGS TO GOD

Giờ Lễ

VISITORS

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterToday486
mod_vvisit_counterYesterday3558
mod_vvisit_counterThis week7593
mod_vvisit_counterLast week21282
mod_vvisit_counterThis month39402
mod_vvisit_counterLast month96095
mod_vvisit_counterAll days2105544

NĂM MỤC VỤ GIA ĐÌNH 2018

 

Tin Giáo Hội hoàn vũ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.

Playlist: 0 | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 | 34 | 35 | 36 | 37 | 38 | 39 | 40 | 41 | 42 | 43 | 44 | 45 | 46 | 47 | 48 | 49 | 50 | 51 | 52 | 53 | 54 | 55 | 56 | 57 | 58 | 59 | 60 | 61 | 62